From Chiến Cơ with love

From Chiến Cơ with love

11 Tháng 8 Năm 2015

AUDIO::Audio: From Chiến Cơ with love

“Nhok vừa gửi tặng năng lượng cho cơ trưởng”.

Mỗi khi thông báo đó hiện ra, tôi đều gọi cho em, bực bội hét lên rằng: “Tại sao em suốt ngày chơi game vậy? Em nghiện vừa thôi, thức dậy từ 5 giờ sáng để chơi game sao?”. Và như mọi lần, em đều im lặng, không nói gì cả. Chỉ sau cuối, em nhẹ nhàng bảo: “Anh ráng làm việc tốt nha”.

Để rồi sau đó khi gặp nhau, em nhăn nhở choàng tay qua cổ tôi, cười hì hì. Ờ, thói quen ngày đó của chúng tôi là nhìn bóng của mình trong mắt người kia. Chỉ nhìn thôi, đôi khi tôi lấy đầu cụng một cái vào đầu em.

Tôi không giận em được, dù có bực đến như thế nào. Những khi em ngồi cắm cúi chơi Chiến Cơ đến rã rời, em bảo tôi đấm lưng, tôi đều đấm vào ngực em, hỏi “đỡ mỏi lưng chưa em?” và cảm thấy thích thú vì đã trừng trị được em. Ờ, tôi thích bực tức, thích trả đũa, thích chọc em, đấy thật đúng là tôi, là chính tôi. Còn em, đôi lúc tôi không biết em có phải là em hay không. Đôi lúc, em như đang giấu điều gì đó.

Hồi đó, tôi còn có thể dậy từ sáng để chạy tới đầu kia thành phố, khoác cho em chiếc áo khi trời trở lạnh, hay chờ em trước cổng trường để đưa cho em món ăn em thích. Em cũng thích được ủ vào trong lòng tôi, dù chiếc áo không đủ trùm cho cả em và tôi. Những ngày mà khi nhớ lại, tôi đều rơi nước mắt.

* * *

Đôi lúc tôi cũng không biết mình yêu em vì lẽ gì. Mọi thứ đến rất nhẹ nhàng, chúng tôi hẹn hò nhau như một điều tự nhiên, dù rằng sự thực là tôi tìm mọi cách để gặp em cho bằng được. Những lần giận hờn dăm bữa nửa tháng là chuyện thường xuyên vào thời gian đầu quen nhau. Không bao giờ tôi làm lành trước, nhưng em luôn có cách để hàn gắn. Thường thì một lúc nào đó, tôi nhận được câu thông báo “Nhok vừa gửi tặng năng lượng cho cơ trưởng”, và tôi sẽ gọi điện đến, em lại chơi game khuya vậy à, và rồi mọi thứ sẽ lại bình thường.

Có lẽ tôi yêu em là vì tôi thích mùi thơm từ tóc em, dù tôi biết đó chỉ là mùi dầu gội đầu thôi. Tôi thích cái cách mà em ôm tôi, cứ như tôi là cả thế giới của em vậy. Cả cái cách mà em bắt tôi cõng, ở bất cứ đâu, trên đường, trong nhà sách, công viên, cả rạp xem phim nữa. Tôi thích cảm giác ấm áp khi thấy tên em hiện trên màn hình điện thoại, sự bình yên khi nhìn khuôn mặt tươi cười của em ở avatar mỗi khi chơi game. Nhiều hơn nữa, nhiều lắm…

Tôi chỉ lờ mờ nhận ra em thay đổi, nhưng có lẽ tôi quá ngu ngốc chăng, hoặc tôi quá vô tình nên không nhận ra. Em cười nhiều hơn, không còn giận dỗi, không nói lại điều gì mỗi lúc tôi nổi nóng. Đôi lúc tôi ngồi chơi game, em lặng lẽ nhìn tôi thật lâu, rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ sau lưng. Chưa bao giờ em ôm tôi như vậy, mãi sau này tôi mới hiểu rằng, em đang muốn che đi những giọt nước mắt đang ứa ra.

Mỗi lúc em đau bụng, tôi đều bực bội quát lên: “Tại sao em không ăn cho đúng giấc? Tại sao em không uống thuốc vào?”. Tôi mang cho em đủ thứ, tất cả những món em thích ăn, nhưng rồi sau đó vẫn thấy em nhăn nhó ôm bụng, dù em cố giấu. Tôi chỉ muốn quát lên rằng, đến bao giờ em mới chịu nghe anh đây, sao em bướng quá vậy.

Rồi cũng đến lúc mà tôi nhận thấy rằng em đã quá khác lạ, khó hiểu. Những câu hỏi của tôi chỉ nhận được sự im lặng. Và rồi khi tôi ôm em vào lòng, lần đầu tiên tôi nhìn thấy những giọt nước mắt như sương mai đọng trên cánh sen đang lăn từ từ xuống đôi má em.

“Em nói đi, em đang có tình cảm với ai khác phải không?”. Tôi hỏi với sự giận dữ pha trộn nỗi hờn ghen chợt bùng lên trong đầu.

Em lắc đầu. Nhưng sau tất cả những sự thay đổi không lời giải thích, những câu nhắc nhở bị em bỏ ngoài tai, tôi quay đi trong nỗi thất vọng và lòng tự trọng dâng cao ngất. Và em không hề níu kéo.

* * *

Và thế là chúng tôi chia tay nhau… Một lý do mà tôi chẳng bao giờ có thể hiểu được… Hầu như chẳng có lý do gì hết. Tôi ngồi một mình nhiều đêm liền, cố gắng để hiểu, cố gắng tìm một nguyên do vì đâu mà tình yêu bình dị và đẹp như mơ của tôi bỗng chốc vỡ tan như bong bóng xà phòng. Nhưng hơn hết, lòng tự trọng khiến tôi chẳng bao giờ gọi cho em, chỉ với duy nhất một ý nghĩ rằng: Nếu em còn tình cảm với tôi, chẳng bao giờ chuyện xảy ra đến mức này. Tất cả chỉ là vì em không còn yêu nữa, vậy thôi.

Một tuần, rồi 2 tuần trôi qua. Tôi vật vã, buồn rũ rượi, đôi lúc mở điện thoại nhìn chằm chằm vào, chỉ để chờ một tin nhắn, một dòng status nào đó từ em, nhưng tuyệt nhiên không hề có. Mỗi đêm, tôi thao thức với cơn ác mộng hiển hiện trong đầu rằng em đang ở bên một thằng con trai nào đó. Vì sao cơ chứ?

Ngày còn yêu nhau, tất cả mọi chuyện em đều nói cho tôi biết… Là những khi ngồi bên nhau dưới tán cây, tôi ngồi chơi game còn em rúc rích kể chuyện nhà, chuyện trường cho tôi nghe...

Là những ngày trời trở gió, sấm chớp đùng đoàng, em nằm trùm chăn gọi qua thì thào: “Anh à, em sợ…”

Là những khi chúng tôi giận nhau, em để tôi chờ cả buổi chiều dưới trời mưa, nhưng sau đó rối rít lấy khăn lau, rồi đi nấu mì cho tôi ăn…

Những thứ mà càng nhớ lại, tôi càng thấy đau nhói trong lòng. Sự xa cách không làm tôi hết yêu em mà chỉ làm cho nỗi nhớ và tình cảm trở nên da diết hơn mà thôi.

Rồi một ngày, tôi bật game lên. Tôi đã xóa hẳn nó từ lúc chia tay, chỉ vì không muốn nó gợi lại nỗi nhớ hằn sâu trong lòng tôi. Giờ đây, tôi sững sờ nhận ra rằng, kể từ buổi chiều hôm ấy, ngày nào em cũng gửi năng lượng, cũng gọi trợ chiến từ tài khoản của tôi, đến nỗi nó đầy kín. Mỗi ngày em đều chơi game miệt mài, và tôi nhìn tài khoản của em đã không còn gì để có thể mạnh hơn được nữa.

Tôi vội nhấc điện thoại lên gọi cho em, nhưng chỉ là câu thông báo “không liên lạc được”. Tôi mở facebook em, vẫn thế, không một dòng status, nick im lìm. Tôi nhắn cho em hàng chục tin nhắn, và mọi thứ lại rơi vào im lặng. Tài khoản Chiến Cơ của em thông báo rằng đã lâu em không vào game. Em quên tôi rồi ư, em đã vứt bỏ tất cả mọi thứ về tôi sao?

Tôi phóng xe như điên đến nhà em. Căn nhà đóng cửa, im lìm, không một bóng người. Tôi như kẻ vật vờ, lang thang vô định giữa phố xá đông người. Mỗi ngày trôi qua dài dằng dặc mà tôi chỉ muốn thật nhanh đến đêm để uống thuốc ngủ và cố gắng chìm vào một giấc ngủ vật vờ.

Ba ngày sau, tôi nhận được tin nhắn của em: “Anh vào bệnh viện thăm em đi”.

Tôi vội vã tới bệnh viện.

Em kìa… Em xanh xao, gầy đến mức tôi chỉ muốn khóc, đôi môi khô nứt nẻ cố gắng nở một nụ cười khi thấy tôi… Rồi em òa khóc nức nở, và tôi ôm chầm lấy em.

“Em không còn sức để chơi game nữa rồi”, em bảo.

“Sao em không nói với anh là em bị bệnh?” Tôi hỏi, lòng cảm thấy xót xa vì tất cả những gì tôi đã nói, đã trách mắng, và đã nghĩ về em. Em nằm đó trên chiếc giường trải drap trắng, mặc bộ đồ trắng mà có lẽ bởi em đã quá gầy nên nó trở nên quá rộng, nở nụ cười hiền như một thiên thần, nhưng là thiên thần vừa gãy cánh và chuẩn bị rời xa khỏi vòng tay tôi. Những gì em nói vượt quá sức chịu đựng của tôi.

Em bị ung thư. Dạ dày em đã tan nát hết cả, những gì có thể cắt được đã cắt hết, và giờ nó còn di căn qua xung quanh. Thời gian cho em không còn nữa.

Tôi cảm thấy như ngàn mũi dao vừa cứa vào tim mình. Cái lúc em biết mình bị bệnh, mọi thứ đã không còn có thể cứu vãn. Em giấu tôi suốt từ đó đến nay. Những lúc em đau bụng, em không nói rằng đó là do dạ dày em đang vật vã với căn bệnh chết tiệt kia. Và giờ đây, em ngồi đếm từng ngày mà em còn tồn tại được trên đời này.

“Em sợ anh buồn… em biết là anh không thể chịu nổi khi thiếu em mà… hehe”, em lại cười. “Em chỉ muốn anh quên em đi… nhưng em nhớ anh… Em không làm được…”

Tôi còn có thể nói gì ngoài việc để mặc cho nước mắt lăn dài trên má. Chưa bao giờ tôi khao khát có một điều ước như lúc này, dù chỉ là được quay về vài tháng trước đây… Tôi sẽ gọi điện cho em mỗi giờ mỗi phút, nói cho em nghe thật nhiều chuyện vui, tôi sẽ không bắt em phải làm lành mỗi khi giận nhau, mà tôi sẽ chạy đến và xin lỗi em vì làm em buồn, tôi sẽ làm thật nhiều, thật nhiều thứ cho em…

Tôi ôm lấy em thật chặt vào bảo: “Anh ở đây rồi, không sao đâu… Rồi mình sẽ vượt qua được em à…”. Em gật đầu, có lẽ cố gắng để tin vào điều đó, như cái cách em luôn tin tôi. Nhưng tôi thì không còn tin được vào mình nữa.

Lúc đầu, tôi luôn cố tìm cách lừa dối mình rằng đây là một giấc mơ. Nhưng mỗi ngày trôi qua, tôi chỉ ngồi thẫn thờ trong bệnh viện, nhấp từng ngụm cà phê và xót xa nhận ra rằng có trốn tránh thế nào đi nữa thì đây vẫn là sự thực. Cũng giống như người yêu của tôi đẹp tinh khiết như một đóa hồng, đang từng ngày héo úa dần rồi lụi tàn, còn tôi thì bất lực không làm được bất cứ điều gì.

Vậy nên tôi ngồi đây, cố bày việc ra làm để quên mọi chuyện, rồi lại xóa đi những thứ đã bày. Tôi mở game lên, lấy tài khoản của em trợ chiến, trợ chiến, rồi lại trợ chiến nữa… chỉ như muốn được thấy rằng em đang sống đó, đang khỏe mạnh đó và vẫn đang chơi game cùng tôi. Để rồi mỗi ngày tôi lại được thấy dòng chữ “Nhok đã gửi tặng năng lượng cho cơ trưởng”. Tôi đã từng bực bội, la mắng em khi nhận được thông báo đó, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy khao khát nó như lúc này…

Có lẽ, chỉ một vài ngày nữa thôi, chiếc máy bên giường em sẽ không còn những tiếng Bíp Bíp nữa, mà chỉ còn một tiếng Bíp dài… ngày mà thiên thần của tôi rời xa… Tôi chỉ muốn nói với em ngàn lần rằng: Tôi yêu em, và tôi sẽ mãi mãi ở bên em, như cái cách mà tôi đã trợ chiến cùng em trong suốt chuỗi ngày đau đớn mà em phải chịu đựng.

Từ khóa: ...
Về trang chủ Về đầu trang
linkkf
game (155), lmht (153), android (130), 2015 (109), ngay (98), vi (87), nhat (82), thu (80), hack game (76), mobile (72), meo game (68), tu (66), download (62), iphone (59), thuat (58), dao (54), free (52), tablet (50), ninja (50), phone (48), mobile phone (48), cell phone (48), cap (47), rong (44), ngoc (44), 09 (40), cung (39), hoang (37), hai (37), 12 (37), ios (34), game android (34), tin tuc (30), tin tuc 24h (22), cach (22), truyen doremon che (21), doc truyen doremon che (21), cua (21), avatar (21), ola (20), ...